LẤY TÊN CỦA AI LẶNG LẼ YÊU EM

Tác Giả : Phong Tử Tam Tam

Chuyển Ngữ : Bánh Bột (Vi)

Độ Dài : 47 chương + Phiên Ngoại

Thể Loại : Ngôn Tình Hiện Đại

~~~~~

CHƯƠNG 6: BẮT GẶP 

“Dịch Tiểu Liêu, bạn bè gặp chuyện thế này cậu cũng không giúp, có phải bạn thân không vậy?” Giản Tiếu quàng cánh tay vòng qua người đang đứng ở tường, ánh mắt lượn lên lượn xuống trên người Tiểu Liêu.

Tiểu Liêu xoắn ngón tay vào nhau “Thiên Bắc, sẽ giận.”

“…. Nhưng mà chúng ta sắp tốt nghiệp rồi.” Giản Tiếu giữ chặt cánh tay Tiểu Liêu lay lay, tóc đuôi ngựa phía sau cũng vì thế mà bay qua bay lại “Cậu á, ngay cả yêu cầu nhỏ xíu của chị em tốt cũng không đồng ý sao!”

“Không được, Thiên Bắc không thích.” Tiểu Liêu vẫn kiên quyết lắc đầu

“Làm sao cậu biết, chỉ là xem phim thôi mà, làm khó anh ta lắm sao.”

“Anh ấy, không thích người lạ.”

“Cho nên mới nhờ cậu hẹn đó.” Giản Tiếu trừng mắt nhìn nó. Tiểu Liêu đôi khi thật đơn giản dễ bảo nhưng đôi khi cũng thật cố chấp. Làm sao để đập bất tỉnh khúc gỗ này đây “Mình với anh ấy cũng đâu xem là người lạ, anh ấy và anh mình là bạn cùng lớp, hơn nữa còn chung 1 đội banh. Anh ấy cũng có từng gặp mình mà.”

Tiểu Liêu đau khổ, lông mày chau thành 2 lằn sóng “Vậy, cậu đi đi.”

“Dịch Tiểu Liêu, hôm nay muốn cãi nhau với mình phải không? Chỉ là cùng Thiên Bắc coi phim thôi, cậu làm gì mà khó khăn dữ vậy?” Giản Tiếu cười xấu xa, lại lôi kéo tay áo của nó “Đừng nói là cậu thích Thiên Bắc rồi nha.”

Tiểu Liêu nhìn Giản Tiếu không chớp mắt, nụ cười trên môi Giản Tiếu sượng lại “Sao vậy?”

“Thích.” Tiểu Liêu suy nghĩ quả thật nó không ghét Thiên Bắc

“……” Giản Tiếu không hiểu nổi cái người mà bình thường chậm chạp lề mề sao lần này lại tinh lanh như vậy. Còn dám thản nhiên thừa nhận tình cảm của bản thân nữa chứ.

“Nhưng mà, cậu thích anh ấy, mình cũng rất vui.” Giản Tiếu là bạn tốt của nó, giống như Thiên Bắc đối với nó đều rất tốt. Cho nên nếu họ trở thành bạn bè, nó cũng rất vui. Tiểu Liêu ôm cánh tay Giản Tiếu cười cười “3 chúng ta cùng xem nha.”

“Hả?”

“3 người, cùng xem phim.” Tiểu Liêu nói xong liền kéo tay Giản Tiếu đi về phía phòng học. Giản Tiếu thở dài, thì ra không phải Tiểu Liêu tinh lanh mà là không hiểu.

Trên đường về nhà, Tiểu Liêu rõ ràng là rất vui vẻ, ngồi 1 chỗ không yên cứ lắc qua lắc lại. 2 cái đùi ở dưới cái váy cũng vì thế mà lúc ẩn lúc hiện. Bách Sanh lấy túi sách che giữa 2 người “Dịch Tiểu Liêu, cô là siêu chân ngắn, lắc qua lắc lại cũng không dài ra đâu.”

Thiên Bắc buồn cười, nhìn Bách Sanh giận dỗi, rồi xoay qua nói với Tiểu Liêu “Sao vậy, hôm nay hình như có chuyện gì vui lắm hả?”

Tiểu Liêu níu chặt tay áo Thiên Bắc ánh mắt mong chờ nói “Thiên Bắc, đi xem phim nha.” Sau đó lấy trong giỏ ra 3 tấm vé “Cùng đi.”

Thiên Bắc cầm xem tấm vé xem phim “Công Phu Panda, đây là gu của em …” Thiên Bắc hơi kinh ngạc nhìn nó “Sao em tự nhiên muốn đi coi phim?”

Tiểu Liêu mất hứng gục đầu xuống đất “Anh không muốn đi?”

“Đi, Tiểu Liêu muốn đi, thì anh đi cùng em.” Thiên Bắc cầm tờ vé trong tay phe phẩy “Buổi tối à, anh biết rồi.”

Tiểu Liêu liếc nhìn Bách Sanh bên cạnh, không tình nguyện đưa qua Bách Sanh “Cho anh.”

Bách Sanh nhận lấy, mắt hướng ra cửa sổ nhìn tấm vé nó đưa “Tôi cũng có?”

“Ừa, chúng ta cùng nhau đi.” Tiểu Liêu nghĩ, nếu như Bách Sanh đi cùng cũng không sao, vì từ nhỏ 3 người họ đã quen làm cái gì cũng làm cũng nhau rồi mà. Bây giờ nếu mà để Bách Sanh 1 mình ở nhà, thiệt là không yên tâm. Phải đưa hắn theo bằng mọi cách.

Bách Sanh không lập tức nhận cái vé từ tay nó, nhìn 1 lúc, sau đó cười gượng “Cảm ơn, tối tôi có việc, không đi xem được.”

“Cùng đi đi, có chuyện gì hôm khác làm không được sao?” Thiên Bắc nhìn khuôn mặt thất vọng của Tiểu Liêu cho nên muốn giúp nó khuyên Bách Sanh, ra sức nháy mắt. Nhưng Bách Sanh nhìn ra ngoài cửa sổ như cũ.

Buổi tối, Tiểu Liêu cùng với Thiên Bắc đi vào rạp chiếu phim. Giản Tiếu đã sớm chờ ở đó. Thiên Bắc nhìn thấy Giản Tiếu đứng ở giữa đám người, nhìn qua Tiểu Liêu đứng bên cạnh rõ ràng đang chột dạ. Hắn thấp giọng nói “Chỉ 1 lần này thôi, lần sau không được làm chuyện này nữa.”

“Dạ.” Tiểu Liêu cười trộm, quả thật là Thiên Bắc rất đềm đạm. Nếu đổi là Bách Sanh chắc đã sớm nổi điên, nghĩ đến cái người không biết tốt xấu đó, trong lòng vẫn thấy ấm ức.

“Tiểu Liêu.” Giản Tiếu chạy ra tiếp, nhìn Thiên Bắc cười đến không biết gì “Anh Thiên Bắc, em là Giản Tiếu, em gái của Giản Tiệp.”

“Anh biết.” Giọng Thiên Bắc vẫn ôn tồn khiến cho Giản Tiếu càng cảm nhận được sự cao lớn của người con trai trước mắt.

Một lúc sau Thiên Bắc nhìn Tiểu Liêu và Giản Tiếu nói “2 đứa ở đây anh đi mua bắp rang và coca, sau đó rồi vào chung.”

“Dạ.”

Nhìn thấy Thiên Bắc đã đi xa, Giản Tiếu kéo Tiểu Liêu lại nói “Thiên Bắc thật sự rất đẹp trai, tính tình lại còn tốt như thế nữa. Không biết tại sao trưa nay cậu còn sợ anh ấy giận. Dạng người như anh ấy, chắc chắn không dễ nổi giận.”

Tiểu Liêu trợn trắng mắt, đó là tại cậu chưa thấy thôi, mắt liếc qua con đường đối diện. Tiểu Liêu ngẩn cả người.

Bách Sanh người này thật sự xấu xa.

Chỉ nhìn thấy ngã tư đường đối diện, thấy hắn cùng với 1 cô bé 6, 7 tuổi nói chuyện. Vẻ mặt quả thật rất hung dữ, nó cảm giác cô bé đó đang rất sợ. Bách Sanh còn đánh vào đầu cô bé 1 cái. Tiểu cô nương lập tức khóc òa rồi chạy đi.

“Tiểu Liêu, cậu ở đây, mình đi vệ sinh 1 chút, đừng chạy lung tung.” Giản Tiếu nói xong không đợi Tiểu Liêu gật đầu vội chạy về phía nhà vệ sinh. 80 phút xem phim, bây giờ nên giải quyết trước, không thì mất mặt trước Thiên Bắc.

Tiểu Liêu tức giận nhìn người ở đường đối diện. Nhìn cô bé đó khóc đến như vậy. Bách Sanh vẫn siết tay nó kéo đi trên phố. Trong lòng Tiểu Liêu khó chịu, Bách Sanh ngay cả đứa bé gái mà cũng ăn hiếp. Nhớ đến trước đây mình bị hắn ăn hiếp thế nào, trong đầu đột nhiên bùng bùng lửa giận, ngọn lửa chính nghĩa dâng trào. Nó chạy khỏi rạp chíu phim, đi về phía con phố đối diện.

Hẻm nhỏ người rất ít, cách xa 1 đoạn mới có 1 cái đèn đường. Tiểu Liêu đi từ từ, ngọn lửa chính nghĩa ban nãy hình như đã bị dập tắt mất rồi. Tình cảnh trước mắt khiến nó hơi hoảng sợ. Càng chạy càng thấy tối. Các cửa hàng ven đường đã sớm đóng cửa. Nó quay đầu nhìn lại, mới phát hiện mình đã chạy rất xa rồi. Đứng tại chỗ không biết nên tiếp tục đi hay là qua đầu lại. Quay đầu lại thì phải đi lại vào cái con đường tối thui đó. Nó thấy hối hận. Sao bản thân không nói với Thiên Bắc một tiếng mà đã bỏ chạy. Cũng vì nghĩ đi cùng Thiên Bắc nên nó cũng không mang điện thoại. Tự trấn tĩnh mình, phải gọi cho Thiên Bắc thế nào anh cũng đến đón nó.

Dịch Tiểu Liêu ngẩng nhìn tàn cây cổ thụ phía chân trời, sao đêm nay cũng rất ít, đám mây màu lam trôi trên bầu trời đêm. Ánh trăng cũng đã bị che phủ vầng sáng. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên … Dịch Tiểu Liêu nhỏ giọng lầm bầm cái gì đó “Thiên Bắc…”  Cảm giác được phía sau có người đi tới, tay nó tự động nắm chặt lại.

“Dịch Tiểu …” Bách Sanh còn chưa nói hết câu, đã bị Tiểu Liêu đánh tới tấp, hắn nắm lấy nắm đấm nhỏ của nó “Dịch Tiểu Liêu, cô điên hả?”

Tiểu Liêu mắt mở to, nhìn Bách Sanh hé môi “Bách Sanh.”

Bách Sanh tức giận nhìn nó “Không phải cô đang đi xem phim sao, tại sao giờ này còn ở đây?” chợt nghĩ ra điều gì “Cô …. vừa nãy người đi theo tôi là cô.”

“…..” Tiểu Liêu cuối đầu giẫm lên bóng mình, không hé răng.

“Nói mau, tại sao lần này đi theo tôi?” Bách Sanh vẫn ung dung nhìn nó.

“Kẻ buôn người.” Dịch Tiểu Liêu không sợ chết nói ra 3 từ đó.

“Cô!” Bách Sanh xém chút không chịu đựng được đưa tay ra bóp cổ nó rồi “Cô thật đúng là … tôi có cần phải cảm ơn cô đã biến tôi thành tên giết người biến thái không?” Bách Sanh nắm tay bé gái kia đi thẳng phía trước, không thèm để ý đến nó nữa.

Cô gái nhỏ ngượng ngùng quay lại “Chị ơi, mau cùng đi.”

Tiểu Liêu quay nhìn một mãnh u tối phía sau, khiếp sợ vội vàng chạy theo Bách Sanh. Hắn vẫn giữ nguyên khuôn mặt hung thần không nói lời nào. Tiểu Liêu cũng không dám hỏi hắn đang đi đâu. Tiểu cô nương bên cạnh tò mò ngẩng nhìn Bách Sanh rồi nhìn Tiểu Liêu.

“Chị ơi, anh Bách Sanh không phải là kẻ buôn người?”

“…. Ờ.” Tiểu Liêu sợ hãi trả lời. Bây giờ nó không còn tí dũng khí nào mà nói 3 từ đó nữa. Nó đâu phải không biết chết là gì lại đi chọc giận Bách Sanh lần nữa.

“Anh Bách Sanh đi tìm em, là em không ngoan, chạy ra khỏi cô nhi viện mà báo cho viện trưởng biết.”

Cô nhi viện? Tiểu Liêu ngẩng đầu nhìn trộm ánh mắt người bên cạnh. Nét mặt hắn vẫn như người chết không nói không cười.

Tiểu Liêu lầm bầm trong miệng “Tôi là nói giỡn, tôi chỉ … không biết chuyện gì nên đến xem thôi.” Nhìn Bách Sanh vẫn như trước không phản ứng gì, Tiểu Liêu giải thích tiếp “Tuy anh đáng ghét nhưng mà không phải người xấu, sẽ không làm chuyện xấu.”

Bách Sanh cười xót “May quá nhỉ, cô chỉ chán ghét chứ chưa đến nỗi căm hận tôi.”

“…….”

Thay đổi không khí không được … Tiểu Liêu quyết định im lặng, không thôi chỉ là càng tô càng đen. Lẳng lặng đi theo Bách Sanh. Mãi cho đến khi xuyên qua Bối phố, đi vào cửa 1 khu vườn đèn sáng chưng. Mấy chữ to Cô Nhi Viện hiện ở bảng hiệu trước cổng. Bách Sanh khiêng bé gái vào. Tiểu Liêu sững vài giây gòi tiếp tục đuổi theo.

“Thẩm lão sư, tìm được Tiểu Ngữ rồi.” Bách Sanh đưa bé gái cho người phụ nữ bên cạnh. Người phụ nữ đó độ khoảng 40 tuổi, dáng người nhỏ xinh. Tóc được búi gọn gàng phía sau đầu. Mang cặp mắt kính không gọng. Nhìn bé gái với vẻ mặt nghiêm túc “Tiểu Ngữ, nói bao nhiêu lần rồi, ra ngoài thì phải báo với lão sư. Sao lại dám tự tiện chạy đi như thế?”

“Con biết sai rồi, dì Thẩm.” Tiểu Ngư khoanh tay lại, ngoan ngoãn cuối đầu, thể hiện rằng mình đã biết lỗi.

Thẩm lão sư dạy dỗ nó vài câu sau đó quay sang nói với Bách Sanh “Đám nhỏ này không gặp con thì cứ ầm ĩ đòi gặp, gặp con rồi lại gây cho con phiền toái. Hôm nay xem ra con phải về trễ hơn bình thường rồi, có sao không?”

“Không sao, con đi trước đây, cuối tuần lại đến.” Bách Sanh nói xong quay qua vẫy tay với các bạn nhỏ “Phải ngoan nghe lời lão sư, nếu ngoan cuối tuần anh sẽ mang đồ ngon đến cho ăn.” Bách Sanh nói với thái độ thật dịu dàng. Thái độ mà nó chưa bao giờ được nhìn thấy ở Dịch gia. Dịch Tiểu Liêu đứng ở phía xa nhìn hắn và đám nhỏ nói chuyện. Cảm giác thấy Bách Sanh lúc này thật xa lạ. Cuối tuần nào hắn cũng đi ra ngoài, điều này nó biết, nhưng cứ cho rằng hắn ra ngoài chơi hay là đi đánh banh. Thì ra mỗi tuần hắn đều đi đến cô nhi viện.

Trên đường về Bách Sanh cũng không nói nhiều, Tiểu Liêu đi cách hắn vài bước “Bách Sanh, vẫn còn giận à?”

“Tôi không nhỏ mọn như vậy.” Bách Sanh tay thọc vào túi quần, chậm rãi bước “Cô nghĩ tôi như vậy đâu phải lần đầu tiên.”

“Trước kia anh quá xấu xa.” Tiểu Liêu nghĩ thầm, không phải là trước đây hắn hay thích đùa dai. Nếu không nó cũng không đánh giá cả con người hắn xấu thế đâu.

~~~ Hết Chương 6 ~~~

Advertisements