THIÊN SỨ TRONG LỒNG KÍNH

Nguyên Tác : Đinh Dao (Yao Yao)

Beta : Bánh Bột

Thể Loại : Ngôn Tình Hiện Đại

Độ Dài : 4 Chương

♥♥♥♥♥

Chương 3.2 : 

Hắn đứng sững, quá bất ngờ trước câu trả lời ấy… Gương mặt cô vẫn giương ra nhìn hắn đầy ương ngạnh. Trong đôi mắt ấy, hắn nhìn ra được một Nhược Y ngạo mạn, trời không sợ đất không sợ ngày trước. Nhưng đồng thời hắn cũng nhìn thấy cả sự thất vọng.

Là hắn đã khiến cô thất vọng đến thế ư?

-Dịch Hàn. Cậu có nhà không?

Tiếng gọi ngoài cửa khiến cả Dịch Hàn lẫn Nhược Y bất giác đều đưa mắt nhìn nhau. Họ biết giọng nói này. Chính là thứ âm thâm vòi vĩnh như trẻ con của Kiến Văn.

Qủa nhiên, lúc Dịch Hàn mở cửa, hắn nhìn thấy Kiến Văn đang đứng bên ngoài với vẻ bối rối.

-Dịch Hàn, mấy ngày nay cậu có gặp Gia Nghiên không? – Kiến Văn gấp rút hỏi – Cô ấy đã mất tích mấy ngày rồi. Tôi đã đi đến nhà của các bạn cùng lớp, không ai nhìn thấy cô ấy cả. Dịch Hàn, cậu có gặp Gia Nghiên không?

Dịch Hàn nheo mắt. Không cần phải nói cũng biết Kiến Văn chính là kẻ hắn ghét đến tận xương tủy. Nhưng hắn chỉ lẳng lặng đáp.

-Không. Tôi sắp đi xa, mấy ngày nay đều bận thu dọn nên không bước ra ngoài.

-Cậu… nói thật chứ? – Kiến Văn có vẻ không tin lắm.

-Tôi nói dối cậu làm gì?

-Tôi vào nhà cậu xem một tí được không?

Chính Dịch Hàn cũng không hiểu tại sao hắn ta lại dễ dàng để Kiến Văn vào nhà như vậy. Một phần có lẽ hắn biết, chỉ cần Kiến Văn mở cánh cửa kia ra thôi, y sẽ nhìn thấy Nhược Y.

Sau khi để Kiến Văn qua, Dịch Hàn đóng cửa lại, chốt trái.

Kiến Văn vừa đi vừa ngó một lượt ngôi nhà, không hề để tâm Dịch Hàn đã theo sát bên từ lúc nào. Hắn mỉm cười, môi mím chặt lại.

Cho đến khi Kiến Văn mở đến cánh cửa cuối cùng. Tay Dịch Hàn cũng đã nhấc cao dao cạnh bếp lên.

-ĐỪNG.

Tiếng Nhược Y thét lên khiến cả hai, Dịch Hàn và Kiến Văn đều sửng sốt. Qúa bất ngờ, con dao trong tay Dịch Hàn đi trượt ngang quang qua vai Kiến Văn, máu bắt đầu ứa ra từ đó. Thế nhưng đó không phải nhát dao chí mạng.

Kiến Văn rít lên đau đớn, nhưng đồng thời y cũng đã nhìn thấy Nhược Y. Cô ta lao ra trước, chắn giữa Kiến Văn và Dịch Hàn.

-Tôi xin cậu, Dịch Hàn. Đừng giết người nữa. Tội nghiệt của chúng ta là quá đủ rồi.

-Cậu vẫn bảo vệ hắn sao? Cả tên cậu hắn cũng không gọi đúng – Dịch Hàn hét – Cậu tưởng  hắn thương cậu, thật lòng muốn lấy cậu sao? Cậu ta chỉ coi cậu là cái bóng của Gia Nghiên mà thôi, cô ngốc à.

-Lần này không phải vì anh ấy, mà là vì cậu –Nhược Y nói – Đừng giết người nữa được không? Tôi không muốn cậu phạm tội vì tôi nữa. Nếu cậu muốn tôi sẽ đi với cậu. Chúng ta sẽ đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn. Chỉ cần đừng giết người nữa, đừng phạm tội nữa được không?

-Gia Nghiên…

Kiến Văn lẩm bẩm, song cả Nhược Y lẫn Dịch Hàn đều không có vẻ gì để tâm đến y. Con dao trong tay Dịch Hàn dần dần hạ xuống.

-Cậu đồng ý đi với tôi thật sao?

-Thật mà. Chỉ cần là cậu muốn, tôi sẽ đi cùng cậu –Nhược Y mỉm cười đáp. Trong đôi mắt cô có nước.

-Nhưng… Nhược Y à, nếu đi với tôi, cậu sẽ hạnh phúc chứ? – Dịch Hàn run run hỏi

-Dĩ nhiên rồi. Chỉ cần đi với cậu, dù là bất cứ đâu tôi cũng thấy hạnh phúc.

Con dao trong tay Dịch Hàn rơi hẳn xuống đất, kêu leng keng những tiếng dài. Trong đời hắn, chưa từng cảm nhận được niềm vui nào lớn đến thế này. Hắn ôm lấy Nhược Y, trao tặng cô nụ hôn ngọt ngào nhất mà hắn có thể có, và cô cũng nồng nhiệt đáp lại hắn.

Mọi thứ cứ như một giấc mơ.

Đến giờ thì hắn cũng chẳng cần để ý đến tên Kiến Văn ngờ nghệch đang ngồi dưới sàn nhà kia nữa. Hắn biết y đã trở thành kẻ thua cuộc, và trong đời hắn có Nhược Y, đó chính là món quà lớn nhất mà thượng đế có thể ban tặng cho hắn.

~~~ Hết chương 3 ~~~

Tối sẽ post Hoàng Qua 😀

Advertisements